Vậy là em đã bắt đầu năm thứ tư ở đại học. Em đã được đến bệnh viện thực tập. Hằng ngày em tới trường với tà áo dài trắng tinh khôi; nón lá đơn sơ thoáng che nụ cười e thẹn.
...Và ba em mỗi buổi sáng lại bắt đầu công việc của những con trâu, con bò... thời xưa! Từng bước từng bước, ba em kéo chiếc xe chất đầy vật liệu xây cất đi hằng chục cây số giao hàng cho chủ. Hè ở Huế oi bức nhưng ba em không ngại bằng những đoạn đường có người quen. Nhiều lần ba em phải kéo khăn phủ hết mặt mày để... che nắng! Và quãng đường, sao kéo hoài không ngắn!
Bàn tay ba em chai cộm. Công việc nặng nhọc, nhưng ba em vui vì mỗi ngày kiếm được vài chục ngàn lo cho vợ con. Những tháng mưa, không có người thuê, ba em ủ dột nhìn mưa nhiểu qua mái tôn. Làm thân trâu... cũng khó!
...Có khi nào em và các bạn của em tình cờ thấy ba em đang hì hục kéo xe chưa? Em có thương ba em đủ để thưa và giúp ba em đẩy xe không? Hay em làm lơ người che mặt đó và dững dưng tiếp tục cùng các bạn bàn chuyện phim Hàn Quốc chiếu tối hôm qua?
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
1 comment:
Tình cờ đọc bài của Nguyễn Ngọc Tư về xe lôi, lo ra, không biết khi nào Huế cấm xe lôi...
http://www.viet-studies.info/NNTu/NNTu_ChamChamXeLoi.htm
Post a Comment