Tình người nhiều khi tan nát đến mức như không thể cứu vãn. Tựa hồ con voi sa đầm lầy. Mọi cố gắng vượt thoát chỉ là vọng động; càng muốn rướn lên chừng nào thì càng chìm sâu chừng đó. Voi sa lầy mà nằm im là chết chắc! Vọng động thì chết càng nhanh hơn!!!
Nhưng tình người có thể hàn gắn được chăng bằng sự nhẫn nhục rốt ráo, bằng sự thực tập cảm thông và thương yêu? Những điều này phải chăng bắt đầu bằng sự im lặng, bằng sự thủ hộ sáu căn của mỗi người?
Thursday, February 28, 2008
Friday, February 15, 2008
mẹo vặt: Đối Trị Đam Mê
Tôi là thằng đam mê ái dục.
Thầy tôi dạy: ngồi ở đâu cũng phải giữ cái lưng cho thẳng, theo sát hơi thở vào ra.
Tôi thực tập và thấy có kết quả tốt về tâm-sinh-lý, tạm thời kềm chế được đam mê. Hiềm một nỗi là lâu lâu tôi mới nhớ nghĩ đến Thầy và lời Thầy dạy, nên chi nội lực tỉnh giác không thâm hậu. Khi không bị kềm chế, sự đam mê ái dục coi mòi có phần mạnh hơn trước.
Sau nhiều ngày suy nghiệm về cách thực tập của mình, tôi thấy kết quả sẽ lớn hơn nếu mình "giữ cái lưng cho thẳng và theo sát hơi thở" mỗi khi nhớ đến lời Thầy dạy VÀ ngay cả lúc cái đam mê ái dục vừa chớm.
Tôi theo bài đó làm vài tuần và thấy mình thực tập lời Thầy dạy thường xuyên hơn... vì đam mê cứ nối tiếp nhau mà chớm từ sáng đến tối!!!
Thầy tôi dạy: ngồi ở đâu cũng phải giữ cái lưng cho thẳng, theo sát hơi thở vào ra.
Tôi thực tập và thấy có kết quả tốt về tâm-sinh-lý, tạm thời kềm chế được đam mê. Hiềm một nỗi là lâu lâu tôi mới nhớ nghĩ đến Thầy và lời Thầy dạy, nên chi nội lực tỉnh giác không thâm hậu. Khi không bị kềm chế, sự đam mê ái dục coi mòi có phần mạnh hơn trước.
Sau nhiều ngày suy nghiệm về cách thực tập của mình, tôi thấy kết quả sẽ lớn hơn nếu mình "giữ cái lưng cho thẳng và theo sát hơi thở" mỗi khi nhớ đến lời Thầy dạy VÀ ngay cả lúc cái đam mê ái dục vừa chớm.
Tôi theo bài đó làm vài tuần và thấy mình thực tập lời Thầy dạy thường xuyên hơn... vì đam mê cứ nối tiếp nhau mà chớm từ sáng đến tối!!!
Thursday, February 14, 2008
???
Tại sao con ngựa đá con cá sấu?
Tại sao con cá sấu cắn con thỏ?
Tại sao Ninja Rùa đánh người xấu?
*** Tóc... ở đâu mà mọc ra? ***
*** Làm sao râu biết mình là con trai để mọc nhiều, còn con gái thì mọc ít? ***
*** Sao em bé trong bụng thím không ăn mà thím phải ăn giùm? ***
Tại sao con cá sấu cắn con thỏ?
Tại sao Ninja Rùa đánh người xấu?
*** Tóc... ở đâu mà mọc ra? ***
*** Làm sao râu biết mình là con trai để mọc nhiều, còn con gái thì mọc ít? ***
*** Sao em bé trong bụng thím không ăn mà thím phải ăn giùm? ***
Sunday, February 3, 2008
Thất Bại
Vào cnn.com, mười ngày như chục, tôi thấy toàn những tin thiên hạ giết nhau ở trang đầu. Riết rồi tôi ngờ rằng sự bình yên trên trái đất không thể nào thiết lập được, nhất là thiết lập bằng cách... giết nhau!
Hôm qua tôi đến thăm mợ tôi trong bịnh viện, thấy cảnh chết chóc cũng không thiếu phần tàn khốc. Mợ bị ung thư giai đoạn cuối. Mới còn đi đứng nói cười mấy tháng trước, nay đầu đã rụng hết tóc, tay chân sưng tấy.
Cậu tôi nói: Cậu "thất bại" quá! Mợ lúc nào cũng tin tưởng cậu, phó thác đời sống, sinh mạng cho cậu mà cậu để mợ tới mức này. Cậu thất bại quá! Lúc mợ mới bịnh, phải chi cậu cố gắng hơn và tìm ra một bác sĩ giỏi hơn trị bịnh cho mợ thì đâu có vầy. Những tháng gần đây, cậu lại đưa mợ đi gặp nhiều bác sĩ, cho uống đủ thứ thuốc. Thuốc nó hành mợ khô cả người... mà mợ vẫn nghe lời cậu uống thuốc. Mợ ăn không được, cậu nóng ruột, cậu lớn tiếng nặng lời thúc mợ ăn, chắc mợ buồn lắm. Giờ mợ nằm mê man, cậu hối hận hết sức. Thất bại quá!
Nghe cậu than thở, tôi nhìn vợ tôi và bắt đầu nghĩ đến sự thất bại của mình...
Hôm qua tôi đến thăm mợ tôi trong bịnh viện, thấy cảnh chết chóc cũng không thiếu phần tàn khốc. Mợ bị ung thư giai đoạn cuối. Mới còn đi đứng nói cười mấy tháng trước, nay đầu đã rụng hết tóc, tay chân sưng tấy.
Cậu tôi nói: Cậu "thất bại" quá! Mợ lúc nào cũng tin tưởng cậu, phó thác đời sống, sinh mạng cho cậu mà cậu để mợ tới mức này. Cậu thất bại quá! Lúc mợ mới bịnh, phải chi cậu cố gắng hơn và tìm ra một bác sĩ giỏi hơn trị bịnh cho mợ thì đâu có vầy. Những tháng gần đây, cậu lại đưa mợ đi gặp nhiều bác sĩ, cho uống đủ thứ thuốc. Thuốc nó hành mợ khô cả người... mà mợ vẫn nghe lời cậu uống thuốc. Mợ ăn không được, cậu nóng ruột, cậu lớn tiếng nặng lời thúc mợ ăn, chắc mợ buồn lắm. Giờ mợ nằm mê man, cậu hối hận hết sức. Thất bại quá!
Nghe cậu than thở, tôi nhìn vợ tôi và bắt đầu nghĩ đến sự thất bại của mình...
Subscribe to:
Posts (Atom)