Từ xa nhìn cũng chẳng giống con lừa. Đến gần càng không giống con lừa. Vậy mà khi tôi chỉ nó gọi là con llama, thằng cu cãi tỉnh bơ: "Không phải, nó là con lừa mà. Con lừa ăn cỏ."
Nghe thằng cu nói trật, vợ tôi ngồi một bên còn hớn hở ra mặt. Còn khen thằng cu nói giỏi. Còn biểu thằng cu đếm xem có mấy "con lừa".
Rõ ràng là con lạc đà không bướu... mà tôi cũng không buồn nạt nộ cải chính. Tôi bận vui vì thằng cu ba tuổi nói tròn hết câu. Để cho nó tập phát biểu "chính kiến" của nó. Mình còn mấy chục năm để "giáo huấn" nó. Chỉnh nó ngay bây giờ, nó làm lì, có gì cũng giữ trong đầu, biết đâu mà mò.
Chẳng sớm thì muộn, thằng cu sẽ chấp nhận sự thật: llama không phải là con lừa!
Saturday, November 24, 2007
Friday, November 23, 2007
Wednesday, November 21, 2007
Wednesday, November 7, 2007
Triệt
...Là "trừ bỏ hoàn toàn, không để cho tiếp tục tồn tại". Cờ domino có một nước đi độc địa gọi là TRIỆT. Khi bị triệt, chẳng ai còn đi thêm được con domino nào, ngay cả người đi con cờ dẫn đến nước triệt. Lúc đó, chỉ đếm điểm; nhiều điểm: thua; ít điểm: thắng.
Cũng có lúc duyên cờ đưa đẩy đến nước triệt, gọi là triệt buộc. Chẳng ai cố ý, nhưng hết nước đi thì phải đếm điểm. Ai cầm điểm nhiều đành chịu thua, biết trách ai! Triệt buộc chẳng có gì đáng nói.
Nước triệt độc địa là nước đi có tính toán. Ăn thua đủ. Thả con cờ triệt xuống là chuẩn bị xóa bàn cờ. Thường thì phải nắm chắc phần thắng người chơi mới triệt.
Triệt mà ôm hết điểm trên tay thì cầm như tự sát!
Cũng có lúc duyên cờ đưa đẩy đến nước triệt, gọi là triệt buộc. Chẳng ai cố ý, nhưng hết nước đi thì phải đếm điểm. Ai cầm điểm nhiều đành chịu thua, biết trách ai! Triệt buộc chẳng có gì đáng nói.
Nước triệt độc địa là nước đi có tính toán. Ăn thua đủ. Thả con cờ triệt xuống là chuẩn bị xóa bàn cờ. Thường thì phải nắm chắc phần thắng người chơi mới triệt.
Triệt mà ôm hết điểm trên tay thì cầm như tự sát!
Tuesday, November 6, 2007
Nhớ
HuệĐăng khóc mếu máo. Tôi bồng con lên vỗ về hỏi căn nguyên. HĐ méc là bà nội cắt cái quần con thích nhất làm quần đùi rồi! Cái quần màu hồng bạc màu đó. Nó bị lủng hai lỗ ngang chỗ đầu gối, ba không nhớ sao?
Tôi dỗ dành "thôi nín đi, mai ba mẹ mua cho con cái khác... nhìn giống cái đó." Nhưng đó là cái quần con thích nhất. Hic hic. Con nhớ cái quần đó.
Tôi hỏi: "Vậy con có nhớ mấy cái răng con bị gãy tháng trước không?" HĐ trả lời khỏi cần suy nghĩ: "Dạ không."
Vậy đó. Đôi lúc cái người ta nhớ không hẳn phải thiệt gần, thiệt thân!
Tôi dỗ dành "thôi nín đi, mai ba mẹ mua cho con cái khác... nhìn giống cái đó." Nhưng đó là cái quần con thích nhất. Hic hic. Con nhớ cái quần đó.
Tôi hỏi: "Vậy con có nhớ mấy cái răng con bị gãy tháng trước không?" HĐ trả lời khỏi cần suy nghĩ: "Dạ không."
Vậy đó. Đôi lúc cái người ta nhớ không hẳn phải thiệt gần, thiệt thân!
Subscribe to:
Posts (Atom)