Friday, September 28, 2007

Gởi ông Nguyễn Hữu Liêm

Ý Kiến Ngắn về bài "Đúng trong khẳng định, sai trong phủ nhận"

Kính gởi ông Nguyễn Hữu Liêm,

Tôi nghĩ "phía chống cộng ở hải ngoại" thấy rõ những kết quả, những tiến bộ kinh tế và phát triển mà Việt Nam đã đạt được từ khi có chính sách "Đổi Mới". Họ chỉ phủ nhận rằng đó là công lao của Đảng Cộng Sản và nhà nước Việt Nam. Cho tôi được dùng ví dụ ông A siết cổ ông B. Ông B gần chết thì được ông A nới tay cho một chút. Rồi ông A kể công rằng: Nhờ tôi nới tay BÂY GIỜ thằng B đỡ hơn! Lý luận kiểu đó, đừng nói chi đến quý ngài luật sư, một thằng thợ như tôi cũng không chịu tin!

Sự phát triển về kinh tế ở Việt Nam không phải là do công lao của người dân sao? Sao ông không kể đến số tiền khổng lồ "phía chống cộng ở hải ngoại" gởi về giúp người thân của họ? Đảng Cộng Sản và Nhà Nước Việt Nam có công lao gì? Lương bỗng của họ rút từ người dân. Những thứ họ tham nhũng chia chác cũng của người dân. Những chiếc cầu nếu không bị các Đảng Viên và nhân viên Nhà Nước ưu tú "rút ruột" thì đã ít bị hàm ếch, bị sập như đang thấy hiện nay.

Chính ông cũng nói ngay trong bài viết của ông: "Trên hầu hết mọi mặt, chính phủ từ trung ương đến địa phương đang là một bộ máy bất cập, bất lực, với một tập thể nhân sự dung chứa rất nhiều phần tử thiếu đạo đức."

...Vậy thì "phía chống cộng ở hải ngoại" phủ nhận công lao Đảng Cộng Sản và Nhà Nước Việt Nam có gì sai lầm?

Chuyện miễn thị thực... "nhỏ như con thỏ"! Không được miễn thị thực thì xin visa; "phía chống cộng ở hải ngoại" có những mục tiêu lớn hơn cái... visa nhiều! Ông cũng biết rồi, họ muốn một Việt Nam dân chủ; người dân Việt Nam được quyền... khiếu nại; các tôn giáo không phải báo cáo và chịu sự chỉ đạo của Mặt Trận Tổ Quốc; mọi người được hưởng quyền tự do ngôn luận (chứ không phải chỉ có ông Chủ Tịch, ông Thủ Tướng, hay ngài Tổng Bí Thư)...

Chính phủ Hoa Kỳ có lúc nào mà không đặt quyền lợi của người dân Hoa Kỳ lên trên hết. Ông khuyên "phía chống cộng ở hải ngoại" nên học chính sách của Hoa Kỳ đối với Việt Nam. Lời khuyên đó chỉ dùng được nếu "phía chống cộng ở hải ngoại" mưu toan sử dụng bình phong chống cộng để trục lợi. Bằng không, đúng như ông kết luận: "Khi nào những khuyết điểm và tiêu cực cơ bản của quốc gia được chính quyền Việt Nam giải quyết đến mức độ chấp nhận được thì tinh thần và thái độ phủ định của người Việt chống cộng hải ngoại cũng sẽ thay đổi theo hướng tích cực. Trái banh xác định, vì thế, đang ở trên sân của phía nhà nước Việt Nam."

Kính chúc ông một ngày vui,

Nhật Quang Đạo

Thursday, September 27, 2007

Cầu Cần Thơ Sập

...và chiều nay ba không về
...mưa như nhiều hơn mọi bữa, ba ơi!

Bình Bát Úp

Tuần trước, trên đường phố Miến Điện, hàng ngàn nhà sư khất thực với chiếc bình bát úp. Chư tăng đi dưới mưa. Nước lụt đến đầu gối. Hình ảnh chư tăng nhắc người ta tâm đại hùng lực, đại từ bi của đức Thế Tôn.

Hôm nay, cũng trên đường phố đó, dép nằm ngổn ngang. Chủ của chúng có lẽ đã bị bắt dồn lên xe lính... Hay đã chạy bán mạng khi nghe tiếng súng và bị mùi lựu đạn cay ngập ngụa đuổi... Hay đã là cái xác được người bạn kéo vào lề đường...

Những người lính tuần tra trên các con lộ đâu thèm để ý đến vết máu loang lổ trên những chiếc dép không có chủ kia.

...Không biết bằng lối nào, chư tăng đã thoát ra khỏi những ngôi chùa đang bị chính quyền cô lập và canh giữ. Trên những con lộ, chư tăng lại tiếp tục đi khất thực với chiếc bình bát úp!

Monday, September 24, 2007

Tô Hủ Tíu

Ăn hủ tíu thì phải ăn lúc tô hủ tíu còn thiệt nóng, mới ngon! Và tùy khẩu vị, người ăn phải chịu được vị chua của chanh, mùi tanh của thịt, vị cay của ớt với hành... Nhà sư nói: Tôi cũng giống tô hủ tíu!

...Mà cuộc đời này chắc cũng chỉ là tô hủ tíu thiệt lớn!

Nếu ai nghĩ mình không có thì giờ thực tập lời Phật dạy hàng ngày, nhà sư sẽ giúp người đó tìm ra thời gian thực tập! Rửa chén, lái xe... Thực tập trong lúc tắm là "độc chiêu" của Sư ;)!

...Ta ăn hủ tíu vào lúc nào trong ngày?

Tuesday, September 18, 2007

Chuyện Đùa!

Chuyện đùa! Đúng là chuyện đùa!

Hạ Nghị Viện Hoa Kỳ vừa thông qua dự luật H. R. 3096. Dự luật này nói Tổng Thống Hoa Kỳ phải xác chứng rằng tình hình nhân quyền tại Việt Nam ngày càng khá hơn. Bằng không Mỹ sẽ không viện trợ VN hơn mức Mỹ đang viện trợ (8-12 triệu USD năm 2007) cho những hoạt động không dính tới các chương trình nhân đạo. Nghĩa là nếu dự luật được Thượng Nghị Viện Hoa Kỳ thông qua mà Nhà Nước Cộng Sản VN vẫn chẳng coi nhân quyền ra gì, thì VN vẫn có thể nhận được mức viện trợ 8-12 triệu USD hằng năm cho các hoạt động không dính tới các chương trình nhân đạo!!!

Vậy thì Nhà Nước CSVN có bị Quốc Hội Mỹ gây áp lực gì đâu. Số tiền 8-12 triệu USD đó trước sau cũng sẽ vào túi. Không thêm chắc cũng không sao. Vì có thêm thì chừng... 100% là nhiều rồi - từ 12 triệu USD lên đến 24 triệu USD chớ mấy.

Quốc Hội Mỹ ơi! Trên dưới 400 triệu USD tiêu ma vào Đề Án 112 mà Nhà Nước CSVN đâu xem ra gì. Hàng năm, lượng tiền mặt người Việt ở hải ngoại gởi về cho thân nhân ở quê nhà lên đến bạc tỉ USD kia mà. Ông Chris ơi, 12 triệu có là bao!!! Chuyện đùa thôi, phải không ông?

Quý ngài đang tranh đấu cho tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam và những nơi khác trên thế giới... thôi đừng mong chi nơi Quốc Hội Hoa Kỳ!

Friday, September 14, 2007

Làm Ngơ

Nửa đêm, nó lảng vảng ra đường cái, chắc là để kiếm ăn. Khuya hè, trời trong mát. Nó nha nhẩn gặm cỏ. Đùng một cái, chiếc xe truck ở đâu trờ tới đụng nó văng vô lề. Chiếc xe bỏ chạy thẳng một mạch. Nó vừa lết vừa kêu thảm thiết.

Chủ nhà gần đó bị tiếng kêu đánh thức. Gã vén rèm nhìn ra, lờ mờ thấy con gì chống hai chân trước té qua té lại. Chủ nhà chạnh lòng trắc ẩn, đang phân vân chẳng biết có nên mở cửa ra làm chi đó không thì đã thấy chiếc xe truck trở lui đậu trước con vật. Một thằng người to con bước ra khỏi xe, tay kẹp thanh gì dài như khẩu súng. Hắn ngó quanh một vòng, chợt thấy cái rèm cửa nhà gần đó lay động và có bóng người sau rèm. Hắn khựng lại vài dây rồi nhảy vào xe. Con vật sợ hãi kêu thất thanh nằm dưới gầm xe lúc chiếc xe lướt qua mình nó.

Chủ nhà định gọi cảnh sát, nhưng nghĩ chắc mấy ổng không lặn lội giữa đêm ra đây vì chuyện một con thú. Giờ này sở bảo quản thú vật cũng đã đóng cửa. Ra ngoài bồng con vật vào... rồi làm gì?! Gã nhát và không biết băng bó vết thương. Rồi bao nhiêu phiền toái nối đuôi tới. Ngày mai phải đi làm. Gã bần thần ngồi đứng không yên. Lâu lâu có chiếc xe chạy ngang, con vật lại kêu lên thảm thiết.

Sáng ngày, gã ra ngõ thấy con nai tơ đã chết. Vết máu không nhiều. Ruồi nhặng bắt đầu bu tới. Đến trưa vẫn chưa thấy sở bảo quản thú vật cho ai ra lượm xác con nai. Trên cành mấy cây bạch đàn gần đó, lũ diều hâu tụ về mỗi lúc càng đông.

Thursday, September 13, 2007

Một Cách Làm Giàu

Phải chi luật quốc tế cho phép tui được dành quyền sở hữu hai cái mũ thì tui sẽ giàu to. Ngang cở Bill Gates không chừng!

Hai cái mũ này không do tui sáng chế, nhưng có lẻ tui là người đầu tiên nghĩ đến việc thiên hạ phải trả tiền cho tui mỗi khi thiên hạ dùng đến tụi nó. Hồi hộp, phải không? Muốn biết hai cái mũ gì, phải không? Cũng muốn ngồi chơi mà tiền vô túi, phải không? Thì đây...

Mũ "phản động" với mũ "(thân) cộng (sản)".

Đọc báo của Nhà nước Cộng sản Việt Nam mà coi, họ dùng mũ "phản động" (MPĐ) tài tình lắm và nhiều vô số kể. Khi nào muốn bôi nhọ ai, họ liệng MPĐ. Muốn kiếm người đổ thừa những thất bại, họ liệng MPĐ. Muốn bỏ tù ai, cách dễ nhất là chụp cho người đó cái MPĐ...

Sao mới là "phản động"? Hỏi làm chi... vì khó định nghĩa nó lắm! Một người nhận tiền người Việt ở ngoài nước để giúp đồng bào lo thủ tục giấy tờ khiếu kiện đất đai thì bị chụp MPĐ. Nói có sách: Trần Khải Thanh Thủy. Mấy ông tổng giám đốc nhận tiền nước ngoài để lo chuyện lợi dân ích nước, nhưng lại bỏ túi riêng đánh bạc trác táng, thì được huân chương. Mách có chứng: PMU18. Ui da!!!

Thị trường mũ "(thân) cộng (sản)" nằm ngoài lãnh thổ Việt Nam. Ngoài này báo chí, blogging, website...
tự do hơn, nên mũ được tung ra... thoải mái. Mũ bay không cần xuất xứ và khỏi định hướng. Cá nhân chụp mũ nhau, thành viên một đoàn thể chụp mũ nhau, rồi cá nhân và đoàn thể chụp mũ lẫn nhau; người thường chụp mũ nhau, tu sĩ chụp mũ nhau, rồi người thường và tu sĩ chụp mũ lẫn nhau. Tùy mức độ ghét nhau bao nhiêu mà mũ được nâng cấp. Ghét sơ sơ, cho chị đội cái mũ "thân cộng". Ghét quá chừng là ghét, mời Thầy đội cái mũ "cộng sản".

Và đương nhiên, có loại mũ bay ngược. Nghĩa là anh chụp người ta cái mũ
"(thân) cộng (sản)" thì người ta cũng có thể hô anh đội lốt "chống cộng" và sửa cái mũ "(thân) cộng (sản)" ra "cộng sản nằm vùng" tặng anh! Tài tình vậy mới mê!!!

Thử tính nhẩm coi, nếu mỗi lần ai đó liệng một cái mũ ra mà tui được 10 xu bạc Mỹ, chà chà, trương mục ngân hàng của tui mập lên phải biết! Xin đừng hỏi tui sẽ dùng số tiền đó làm chuyện gì... vì chỉ mới là mơ ước thôi, đã có đồng nào đâu, đã dành được quyền sở hữu mấy cái mũ đó đâu?! NHƯNG thử tưởng tượng đi, vụ này làm ăn nên có, tui xin gia nhập WTO, dành quyền sở hữu luôn mấy cái mũ terrorist (khủng bố), invader (quân xâm lăng)... Mũ bằng tiếng Việt, tiếng Anh, tiếng Hoa, tiếng Ả Rập, tui dành ráo trọi...

Chị khoan cười tui tham lam! Tui tham tiền thì... đúng rồi... nhưng cũng sẽ đóng góp không nhỏ vào việc thiết lập một thế giới hòa bình. Chị coi, lúc hết được xài đồ "chùa", thiên hạ sẽ cẩn trọng hơn trước khi liệng mũ ra. Trường hợp tui được độc quyền sở hữu những cái mũ loại đó, tui tăng giá sử dụng tới mức mắc quá, không ai dám xài, thì chẳng phải thiên hạ được thêm chút thái bình sao?

Không đáng nhận giải thưởng Nobel hòa bình sao?!!!

Wednesday, September 12, 2007

Gã Khương

Gã có ngoại hình bình thường, trung trung, không gây ấn tượng... gọi gã là... Khương đi! Gã Khương không có khả năng lãnh đạo nên cả đời gã chỉ làm những việc người khác sai biểu. Nhưng thăm thẳm trong tâm gã, cái tưởng rằng mình có tài cứ lớn dần. Chính xác là tài gì thì Khương ta cũng không rõ. Cái tưởng-mình-có-tài thường làm gã không vui với công việc người ta giao gã làm. Đôi khi gã than thành tiếng: Mình có thể làm nhiều hơn thế nữa sao người ta lại cho mình làm những chuyện nhỏ như vầy hả trời?!

Thật ra những "chuyện nhỏ" gã Khương làm, thành quả và chất lượng cũng tàm tạm thôi. Gã cũng biết thẹn vì làm ăn không tới nơi tới chốn, nhưng cái tưởng-mình-có-tài thường mau chóng nhận chìm cái thẹn. Gã cứ mãi đợi thời và đợi minh quân. Cái tài mông lung vô danh vô tướng của mình, chắc chắn minh quân đó sẽ bắt được mà dùng!

Thời... đến rồi đi... hình như không có cái nào đúng khuôn của Khương ta. Bóng minh quân vẫn biền biệt đâu đâu!