Gã có ngoại hình bình thường, trung trung, không gây ấn tượng... gọi gã là... Khương đi! Gã Khương không có khả năng lãnh đạo nên cả đời gã chỉ làm những việc người khác sai biểu. Nhưng thăm thẳm trong tâm gã, cái tưởng rằng mình có tài cứ lớn dần. Chính xác là tài gì thì Khương ta cũng không rõ. Cái tưởng-mình-có-tài thường làm gã không vui với công việc người ta giao gã làm. Đôi khi gã than thành tiếng: Mình có thể làm nhiều hơn thế nữa sao người ta lại cho mình làm những chuyện nhỏ như vầy hả trời?!
Thật ra những "chuyện nhỏ" gã Khương làm, thành quả và chất lượng cũng tàm tạm thôi. Gã cũng biết thẹn vì làm ăn không tới nơi tới chốn, nhưng cái tưởng-mình-có-tài thường mau chóng nhận chìm cái thẹn. Gã cứ mãi đợi thời và đợi minh quân. Cái tài mông lung vô danh vô tướng của mình, chắc chắn minh quân đó sẽ bắt được mà dùng!
Thời... đến rồi đi... hình như không có cái nào đúng khuôn của Khương ta. Bóng minh quân vẫn biền biệt đâu đâu!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment