Tuesday, October 23, 2007

Cách Giết Sư Tử

Sư tử là chúa sơn lâm. Thích hay không, các giống sài, lang, beo, gấu cũng đành phủ phục. Thú dữ còn chịu phép, nói chi đến bọn chồn, cáo, thỏ, chuột.

Sư tử sống theo bầy, biết dùng sức mạnh của chính bản thân và biết phát huy cái uy dũng của cả bầy. Một bầy sư tử chia nhau ra săn thì cả đàn voi có khi cũng phải để lại vài cái xác to kềnh cho nhà sư tử! Bầy sư tử sống ở đâu thì các loài khác không dám bén mảng tới quấy nhiễu.

...Vậy mà cũng có lúc sư tử bị giết. Đó là đêm bầy sư tử thiếu con đầu đàn với sức mạnh vô song. Sư tử trong bầy hục hặc cắn nhau. Chúng chia ra nhóm nhỏ mà cắn xé nhau. Những con sư tử lớn có sức, con thì chết, con thì bị thương... và vẫn gầm gừ chực táp vào cổ nhau. Những cái tát chí tử được tung ra nhắm vào thân thể của đồng bọn. Đám sư tử con nheo nhóc lạc lõng.

Bầy sư tử không thèm lo đến vô số lang sói đang tụ về núp sau những lùm cây chung quanh. Chúng nằm yên giữ sức và đợi cho bầy sư tử kiệt lực. Dưới ánh trăng, còn có bóng dáng của cọp, của diều hâu... cũng đang kiên nhẫn đợi.

Đêm còn dài mà cuộc chiến của bầy sư tử đã đến hồi chấm dứt. Vết máu loang lỗ khắp nơi. Và bọn lang, sói bắt đầu nhập cuộc. Chúng tấn công đám sư tử con đang bơ vơ không được che chở. Những con sư tử lớn còn chút sức phải chống trả trong tuyệt vọng. Khi bọn lang, sói rút đi thì bầy sư tử chỉ còn những con lớn bị thương.

Giống cọp vốn chẳng thích gì thịt sư tử, nhưng đây là cơ hội tốt cho chúng giành quyền chúa sơn lâm. Những con sư tử còn lại bị quật ngã mau chóng. Trời vừa sáng, bọn diều hâu bắt đầu bữa tiệc thịt sư tử.

Đó là cách giết sư tử.

Wednesday, October 17, 2007

Ra Biển Lớn!

Ra Biển Lớn! Này các cháu đang mặc quần đùi áo ngắn, sá gì cái lạnh của mùa đông đang đến. Đêm nay nếu không đủ mền, các cháu hãy cắn chặt hàm răng. Mai còn sống, hãy Ra Biển Lớn.

Hãy Ra Biển Lớn! Này cụ già mù bán vé số, đừng lo chi người vợ mất trí, các con thất học. Chiều nay hãy nuốt lệ cho no. Mở to mắt mà Ra Biển Lớn.

Ra Biển Lớn, các người hãy vững tay chèo... liên tục. Đừng lơ là mất cảnh giác mà nguy. Thuyền mục, đinh rỉ sét, sẽ vẫn phải lướt đi. Sóng dữ, cuồng phong... không nhận chìm... thuyền khác... các người không cần sợ!

Ra Biển Lớn! Đồng bào hãy Ra Biển Lớn!

Tuesday, October 9, 2007

Oan

Chữ ơi là chữ! Cũng chữ đó mà khi thì giải thoát, lúc thì trầm luân! Thầy tỳ kheo "hy vọng" người dân được tự do, nhân quyền được tôn trọng, oan ức trong cõi ta bà được hóa giải, thì "hy vọng" đó cao đẹp như cụm mây trắng bay trong ngày trời trong nắng ấm! Lỡ dịch "gán" cho thầy tỳ kheo làm "người hy vọng được trao giải Nobel Hòa Bình" thì cái "hy vọng" đó nó tầm thường... như thằng thợ (là tôi) trông được sếp lên lương!

Cũng chừng đó chuyện mà thằng thợ (là tôi) thì thấy oan cho Thầy... Mà Thầy thì chắc cái tưởng "bị oan" còn không thèm khởi, nói chi đến việc tự giải oan!!! Thứ sáu này người ta công bố giải Nobel Hòa Bình. Thầy có bị người ta gán cho "thắng" hay "thua", về nhất hay về nhì (hay về chót)... thì cũng là người ta gán.

"Sanh tử đại sự như lửa cháy trên đầu..." Thầy tỳ kheo dạy vậy đó!

NQĐ

Thursday, October 4, 2007

Aung San Suu Kyi

Aung San Suu Kyi sinh ngày 19 tháng 6 năm 1945, tại Rangoon, Burma (còn gọi là Myanmar hay Miến Điện). Năm 1988, đang sống tại Anh Quốc, bà trở về Miến Điện để phụng dưỡng mẹ già. Từ đó, bà Suu Kyi bắt đầu tham gia phong trào đấu tranh bất bạo động cho tự do và dân chủ. Năm 1990, trong lúc bà Suu Kyi đang bị họ quản chế tại gia, qua cuộc tổng bầu cử toàn quốc, bà Suu Kyi đắc cử thủ tướng Miến Điện mặc dù quân phiệt Miến Điện đang nắm tất cả chính quyền. Quân phiệt Miến Điện quyết định không trao quyền thủ tướng cho bà Suu Kyi và tiếp tục khi thì bắt bà bỏ tù, khi thì quản chế bà tại gia cho đến nay.

Quân phiệt Miến Điện hứa sẽ trả tự do cho bà Suu Kyi nếu bà đồng ý vĩnh viễn rời Miến Điện. Bà đã từ chối sự tự do đó. Từ ngày bị giam giữ, Bà chưa từng được gặp lại chồng và hai người con. Năm 1999 chồng bà qua đời tại Anh Quốc.

Bà được tặng giải Nobel Hòa Bình năm 1991 - cũng trong lúc bà đang bị giam giữ tại Rangoon.

Ngày 4 tháng 10 năm 2007, bị Liên Hiệp Quốc gây áp lực sau các vụ trấn áp biểu tình đòi tự do dân chủ trong tháng 9, tướng Than Shwe cầm đầu quân phiệt Miến đã phải đồng ý đàm phán với bà Suu Kyi.

Bà Suu Kyi từ hình dáng đến nét mặt trông rất yếu đuối mảnh mai. Vũ khí duy nhất của bà có lẻ là tình yêu quê hương. Một ngày tháng 9/2007, chư tăng ni và quần chúng đi biểu tình ngang nơi bà ở, họ dừng trước cửa nhà bà trong im lặng. Bà vận y vàng ra kính lễ chư tăng ni cũng trong im lặng.

Câu nói để đời của bà Aung San Suu Kyi qua tác phẩm Tự Do Khỏi Nỗi Khiếp Sợ:
"Không phải quyền lực làm cho tha hóa, mà chính là sự khiếp sợ. Sự khiếp sợ đánh mất quyền lực làm tha hóa những kẻ đang nắm trong tay quyền lực và sự khiếp sợ bị quyền lực trừng phạt làm tha hóa những người đang nằm dưới tay quyền lực."