Thằng con ngồi tư lự. Mình ăn ở ra sao mà cha mẹ mình không được vui. Mình nói năng bất cẩn thế nào mà cha mình rằng: "Lúc này tui như người câm. Không dám chuyện trò gì với ai. Nói sai người ta bắt bẻ..."
Phải chăng thằng con nặng khẩu nghiệp? Thấy cha mẹ già cứ ham làm việc nặng, nó can. Nghe cha mẹ nói những điều nó nghĩ không thích hợp cho đấng làm ông bà, nó góp ý... Nó tưởng chỉ cần hành xử nói năng với ý tốt là đủ. Những cái tưởng kiểu đó ngày càng đưa nó lạc vào mê trận buồn vui, giận hờn, trách móc... Đúng là khẩu nghiệp nó nặng!
Mấy hôm nay thằng con cẩn trọng hơn. Nó tự cấm khẩu tối đa. Cha mẹ nó thấy nó im lặng, tưởng nó khinh, càng buồn hơn!
Bó tay!
Wednesday, April 30, 2008
Monday, April 21, 2008
Đầu Cơ Tích Trữ... Giận
Đầu cơ tích trữ... là một mẹo làm giàu của các nhà mua bán. Họ thu mua vào những món hàng khan hiếm mà đại chúng cần... rồi để đó, chờ giá hàng tăng lên (vì ngày càng khan hiếm), họ lại bán ra với giá cao. Việc đầu cơ tích trữ đương nhiên là bị người tiêu dùng chê trách, nhưng ta có thể hiểu nguyên nhân khiến các nhà mua bán vẫn cứ làm hoài: Lợi nhuận cao.
Có một loại đầu cơ tích trữ mà "Thầy chạy, bác sĩ chê": Đó là đầu cơ tích trữ giận! Hai vợ chồng hục hặc; chị vợ giận (bắt đầu thu mua). Chị vào phòng đóng cửa ấp ủ cơn giận. Sau một hồi im ắng, anh chồng gỏ cửa tính vào năn nỉ làm huề (có người trả giá mua). Chị vợ tiếp tục nuôi cơn giận, không thèm mở cửa (giam hàng). Anh chồng buồn tình, lấy chìa khóa xe, lái đi một vòng cho khuây khỏa. Chị vợ theo dõi từng tiếng động bên ngoài và càng giận anh chồng hơn vì "dám" bỏ đi... mà không biết đi đâu... làm người ta thêm lo... Và mỗi người trong chúng ta có thể theo kinh nghiệm cá nhân tự viết tiếp ca khúc "đầu cơ tích trữ giận" này. Chắc chắn ta có những ca khúc lâm ly bi đát còn hơn "Chuyện Tình Lan và Điệp"!!!
...Nhà sư lắc đầu: "Cái gì không đầu cơ tích trữ, lại đi đầu cơ tích trữ... cái giận".
Có một loại đầu cơ tích trữ mà "Thầy chạy, bác sĩ chê": Đó là đầu cơ tích trữ giận! Hai vợ chồng hục hặc; chị vợ giận (bắt đầu thu mua). Chị vào phòng đóng cửa ấp ủ cơn giận. Sau một hồi im ắng, anh chồng gỏ cửa tính vào năn nỉ làm huề (có người trả giá mua). Chị vợ tiếp tục nuôi cơn giận, không thèm mở cửa (giam hàng). Anh chồng buồn tình, lấy chìa khóa xe, lái đi một vòng cho khuây khỏa. Chị vợ theo dõi từng tiếng động bên ngoài và càng giận anh chồng hơn vì "dám" bỏ đi... mà không biết đi đâu... làm người ta thêm lo... Và mỗi người trong chúng ta có thể theo kinh nghiệm cá nhân tự viết tiếp ca khúc "đầu cơ tích trữ giận" này. Chắc chắn ta có những ca khúc lâm ly bi đát còn hơn "Chuyện Tình Lan và Điệp"!!!
...Nhà sư lắc đầu: "Cái gì không đầu cơ tích trữ, lại đi đầu cơ tích trữ... cái giận".
Wednesday, April 16, 2008
Lục Vân Tiên
Trong một xã hội công bằng mà luật pháp và lẽ phải được tôn trọng thì Lục Vân Tiên... thất nghiệp. Khi cái bất nghĩa tràn ngập phố phường thôn xóm, từ trong nhà ra ngoài đường, thì sự xuất hiện của LVT, dù là múa kiếm hay múa bút, mới thật có ý nghĩa. Chuyện LVT trói gô bọn gian tà hay bị chúng cho nằm liệt giường... chẳng ăn nhập gì đến cái DŨNG đáng trân quý của LVT.
Subscribe to:
Posts (Atom)