Thằng con ngồi tư lự. Mình ăn ở ra sao mà cha mẹ mình không được vui. Mình nói năng bất cẩn thế nào mà cha mình rằng: "Lúc này tui như người câm. Không dám chuyện trò gì với ai. Nói sai người ta bắt bẻ..."
Phải chăng thằng con nặng khẩu nghiệp? Thấy cha mẹ già cứ ham làm việc nặng, nó can. Nghe cha mẹ nói những điều nó nghĩ không thích hợp cho đấng làm ông bà, nó góp ý... Nó tưởng chỉ cần hành xử nói năng với ý tốt là đủ. Những cái tưởng kiểu đó ngày càng đưa nó lạc vào mê trận buồn vui, giận hờn, trách móc... Đúng là khẩu nghiệp nó nặng!
Mấy hôm nay thằng con cẩn trọng hơn. Nó tự cấm khẩu tối đa. Cha mẹ nó thấy nó im lặng, tưởng nó khinh, càng buồn hơn!
Bó tay!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment