Chàng tráng sĩ tìm ra chân lý: Ăn hiếp đứa con dại của mình dễ hơn cự nhau với thằng cha hàng xóm to con lực lưỡng!
Đáng tức hơn là bọn cảnh sát, vừa có quyền, có thế, đông người... còn có súng nữa! Bọn hắn nhiều lúc lại chẳng thèm nghe phải quấy; cứ trái ý là bắt người ta, nhẹ thì nện cho một trận , nặng thì kết đại cho cái án gì đó rồi bỏ tù vài năm. Mà đời tráng sĩ thì được mấy cái vài năm?!
Đánh thằng con mình là nắm chắc phần thắng. Không thấy nó kháng cự. Nó có đau mà la hét thì xóm giềng cũng xem đó là chuyện thường; mình đang dạy dỗ con cái mà, chuyện nhà của mình mà! Chàng tráng sĩ được nước, thỉnh thoảng còn vừa đá vừa lớn tiếng đuổi nó ra khỏi nhà. Thằng con vừa khóc vừa chạy quanh nhà bếp, miệng mếu máo "dạ không".
Một ngày, lúc chàng tráng sĩ chuẩn bị ra tay dạy thằng con, bỗng chàng bị nó bẻ quặt hai tay ra sau lưng và chấn cổ xuống bàn ăn. Chậc! thì ra chàng đã bắt đầu già và thằng con đã là một thanh niên có sức. Thằng con lạnh lùng nói "no more", rồi rót một ly nước, ngồi xuống, vừa uống vừa nhìn ông già đang thở dốc.
Chậc! chân lý mới đó đã không dùng được nữa.
Saturday, January 26, 2008
Monday, January 21, 2008
Tôi Nghe
Hình như Thầy nói như vầy:
Chẳng phải chỉ vì cái khổ sanh - già - bệnh - chết mà Thái tử Tất Đạt Đa xuất gia tìm đạo giải thoát. Cái khổ do khát ái phủ trùm chúng sanh mới là nguyên nhân khiến Ngài từ bỏ cung vàng điện ngọc, vợ trẻ con thơ để chuyên tâm nhìn rõ phiền não và thực tập những phương pháp nhắm đến giải thoát.
Chẳng phải chỉ vì thấy hình ảnh nhẹ nhàng của một vị tu sĩ bà la môn mà Thái tử muốn được như vị ấy. Hình ảnh đó chỉ là một yếu tố giúp cho Ngài quyết định chọn thanh tịnh đạo làm lối sống mới. Ngài đã không dừng lại ở sự giải thoát tự thân mà còn giảng dạy phương pháp thực tập đạt giải thoát đến muôn loài.
...Và Thầy nhắc đi nhắc lại nhiều lần: Hãy thường xuyên thực tập giữ giới, thiền định, lễ lạy sám hối... Hãy khéo léo hành xử cho thích hợp với đời sống của người Phật tử tại gia. Và quan trọng nhất là: Hãy thường xuyên thực tập.
Chẳng phải chỉ vì cái khổ sanh - già - bệnh - chết mà Thái tử Tất Đạt Đa xuất gia tìm đạo giải thoát. Cái khổ do khát ái phủ trùm chúng sanh mới là nguyên nhân khiến Ngài từ bỏ cung vàng điện ngọc, vợ trẻ con thơ để chuyên tâm nhìn rõ phiền não và thực tập những phương pháp nhắm đến giải thoát.
Chẳng phải chỉ vì thấy hình ảnh nhẹ nhàng của một vị tu sĩ bà la môn mà Thái tử muốn được như vị ấy. Hình ảnh đó chỉ là một yếu tố giúp cho Ngài quyết định chọn thanh tịnh đạo làm lối sống mới. Ngài đã không dừng lại ở sự giải thoát tự thân mà còn giảng dạy phương pháp thực tập đạt giải thoát đến muôn loài.
...Và Thầy nhắc đi nhắc lại nhiều lần: Hãy thường xuyên thực tập giữ giới, thiền định, lễ lạy sám hối... Hãy khéo léo hành xử cho thích hợp với đời sống của người Phật tử tại gia. Và quan trọng nhất là: Hãy thường xuyên thực tập.
Saturday, January 19, 2008
Tang Lễ
Tang lễ của tôi, mong bà con bạn bè thân quen nhớ tới. Những người bình sinh tôi không ưa thì xin miễn phân ưu thăm viếng; sự gắng gượng chỉ gây thêm phiền.
Gặp nhau trong tang lễ, quý vị cứ nói cho nhau nghe những điều tốt lành về tôi và về nhau. Quý vị nhớ thương tôi mà đối xử với nhau trong thân tình và tương kính. Mong quý vị sẽ vui và hát những ca khúc hay, vì đó là điều tôi ước muốn.
Nếu tôi có phước và được một vị chân tu ghé thăm, xin quý vị cùng tôi yên lặng lắng nghe vị ấy chia sẻ kinh nghiệm.
Tốt nhất là quý vị làm tang lễ cho tôi khi tôi còn sống.
Gặp nhau trong tang lễ, quý vị cứ nói cho nhau nghe những điều tốt lành về tôi và về nhau. Quý vị nhớ thương tôi mà đối xử với nhau trong thân tình và tương kính. Mong quý vị sẽ vui và hát những ca khúc hay, vì đó là điều tôi ước muốn.
Nếu tôi có phước và được một vị chân tu ghé thăm, xin quý vị cùng tôi yên lặng lắng nghe vị ấy chia sẻ kinh nghiệm.
Tốt nhất là quý vị làm tang lễ cho tôi khi tôi còn sống.
Wednesday, January 16, 2008
Du Học
Em tôi ở Việt Nam sang Mỹ du học. O tôi đóng trong hành lý một thùng mì gói cho em mang theo.
Thursday, January 10, 2008
Khi Người Ta Trẻ
Ngày còn rất trẻ, tôi với bạn kể cho nhau nghe về những ước mơ. Tôi ba hoa mang "mộng lớn giúp đời". Bạn nói "chỉ đơn giản muốn sống một cuộc đời gia đình bình dị".
Thoắt cái mười lăm năm trôi qua. Bạn vẫn tiếp tục con đường phụng sự.
Còn tôi? Không gian như ngày càng nhỏ lại. Mạng lưới bạn bè, người quen giảm xuống đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay. Tôi không cảm thấy hối hận gì về chuyện đang sống một cuộc đời "bình dị" - và cũng chẳng lấy đó làm điều "hãnh diện".
Tôi biết trong tôi vẫn đang âm ỉ những ước mơ. Và tôi cũng biết: Những điều mình chưa biết... nhiều quá!!!
Thoắt cái mười lăm năm trôi qua. Bạn vẫn tiếp tục con đường phụng sự.
Còn tôi? Không gian như ngày càng nhỏ lại. Mạng lưới bạn bè, người quen giảm xuống đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay. Tôi không cảm thấy hối hận gì về chuyện đang sống một cuộc đời "bình dị" - và cũng chẳng lấy đó làm điều "hãnh diện".
Tôi biết trong tôi vẫn đang âm ỉ những ước mơ. Và tôi cũng biết: Những điều mình chưa biết... nhiều quá!!!
Monday, January 7, 2008
Xe với Nước
Thầy tôi dạy: Nước trong sông lớn, gặp trở ngại (chẳng hạn như cục đá tổ chảng ai thả giữa giòng) thì sẽ tự chia ra đi vòng trở ngại rồi nhập lại.
...Chiếc xe lớn đụng bờ cản xi-măng lớn giữa đường, bị cắt làm hai. Một nửa xoay mòng mòng. Nửa kia tưởng tiếp tục chạy được, ai nhè húc vào trụ sắt. Người trên xe nhắm mắt chẳng dám nhìn. Nghĩ tới văng ra làm nhiều mảnh, tê tái cõi lòng.
Vậy mới biết xe là xe, nước là nước.
...Chiếc xe lớn đụng bờ cản xi-măng lớn giữa đường, bị cắt làm hai. Một nửa xoay mòng mòng. Nửa kia tưởng tiếp tục chạy được, ai nhè húc vào trụ sắt. Người trên xe nhắm mắt chẳng dám nhìn. Nghĩ tới văng ra làm nhiều mảnh, tê tái cõi lòng.
Vậy mới biết xe là xe, nước là nước.
Có là Không, và Không là Có
Con gái tôi - bảy tuổi - có vẻ hiểu chuyện "có là không, và không là có" rành hơn tôi. Tôi cố gắng lý luận dài dòng để thuyết phục con rằng có là có mà không là không... Và con tôi đưa ra vài phản chứng cụ thể làm tôi im re!
...Tôi thường nói thẳng điều tôi muốn. Người chung quanh nghe hình như chỉ để nghe. Họ cứ làm những điều họ NHGĨ tôi muốn. Mà thường thì những điều họ làm đi xéo một phía so với cái tôi muốn. Mặc kệ tôi có giải thích ra sao, họ vẫn tiếp tục khổ tâm làm những điều họ NGHĨ tôi muốn.
Bây giờ tôi thực sự nghi ngờ chính mình. Không lẻ đúng là "yes is no, and no is yes".
...Tôi thường nói thẳng điều tôi muốn. Người chung quanh nghe hình như chỉ để nghe. Họ cứ làm những điều họ NHGĨ tôi muốn. Mà thường thì những điều họ làm đi xéo một phía so với cái tôi muốn. Mặc kệ tôi có giải thích ra sao, họ vẫn tiếp tục khổ tâm làm những điều họ NGHĨ tôi muốn.
Bây giờ tôi thực sự nghi ngờ chính mình. Không lẻ đúng là "yes is no, and no is yes".
Sunday, January 6, 2008
Ngày Mưa
Những ngày mưa tầm tã, niềm tin và tình thương ở đáy vực.
Mặt trời có còn mọc hay không chẳng liên quan đến nổ lực và sự cầu nguyện. Dự báo thời tiết cũng chỉ cho thấy liên tục mây mưa và sấm sét. Bãi chiến trường chưa đến hồi kết thúc nên khỏi cần thu dọn.
Và những cơn gió gầm rú bất tận thản nhiên quật ngã đám cây non.
Mặt trời có còn mọc hay không chẳng liên quan đến nổ lực và sự cầu nguyện. Dự báo thời tiết cũng chỉ cho thấy liên tục mây mưa và sấm sét. Bãi chiến trường chưa đến hồi kết thúc nên khỏi cần thu dọn.
Và những cơn gió gầm rú bất tận thản nhiên quật ngã đám cây non.
Subscribe to:
Posts (Atom)