Thursday, March 27, 2008

gậy ông đập lưng ông

Cứ tưởng chuyến trở về VN năm 2005 của thiền sư Nhất Hạnh đã sẽ là một cơ hội cho Phật tử/người dân trong nước có dịp làm điều gì đó cho thế giới thấy rằng họ không có tự do dưới chính quyền cộng sản VN. Dịp đó và một dịp nữa vào năm 2007 đã lững lờ trôi qua như lục bình trên sông lớn. Mà, cái kiếp lục bình thì cứ để nước trôi, tới đâu hay tới đó!

Dân Tây Tạng hình như dám sống và dám chết hơn, ít nhất là trong thời điểm gần đây! Họ biểu tình, đốt phá chống lại sự cai trị của cộng sản Trung Quốc. Trung cộng trấn áp chỗ này, biểu tình chỗ khác lại bùng lên. Tại nơi bị trấn áp khốc liệt nhất, Lhasa, Trung cộng mở chiến dịch tuyên truyền. Sắp đặt xong xuôi, TC liền mời phóng viên nhà báo thế giới tới xem trật tự đã được tái lập trên Tây Tạng.

Đoàn phóng viên nhà báo đương nhiên là chỉ được đến những nơi TC cho phép. Ai ngờ, tại một ngôi chùa được chỉ định, nhiều nhà sư trẻ đã tố cáo rằng Tây Tạng không có tự do! Họ nói những diễn biến trên Tây Tạng trong tháng qua (3/2008) chẳng dính líu đến Đức Đạt Lai Lạt Ma - một điều mà Trung cộng cứ cường điệu cáo buộc. Có nhà sư nhắn với đoàn phóng viên nhà báo rằng họ biết sẽ bị bắt sau khi nói những lời trên, và họ sẵn sàng tiếp nhận chuyện đó.

Cái đòn "gậy ông đập lưng ông" này của dân Tây Tạng đã điểm ngay huyệt chết của Trung cộng!

...Lục bình phó mặc cho con nước, cuốn về đâu cũng cứ vậy mà sống qua ngày.
...Rừng thông đứng thẳng trên sườn núi, xanh hoài với tuyết mây.

Monday, March 24, 2008

Mai

Ta không là ai nên đâu dám phán rằng những cô gái "quê" lấy-chồng-kiếm-tiền là không còn "nhân phẩm và lòng tự trọng"! Ta càng không dám nghĩ rằng quyết định của các cô gái ấy là "dại khờ"? Chắc họ cũng biết khi có một người chồng mình thật sự thương yêu thì mình có hạnh phúc, nhưng hạnh phúc phải chăng chỉ xoay quanh chuyện vợ chồng? Còn cha mẹ, còn em, và, còn ngoại...

Ta không là Mai nên làm sao hiểu hết sự tuyệt vọng của Mai. Có những sự bứng gốc hãi hùng. Có những tủi nhục được nuốt theo nước mắt chảy vào trong.

Ta là ai mà đi khóc người dưng? Một nén tâm hương cầu mong Mai siêu thoát. Nén thứ hai cầu mong ai trót sống cảnh của Mai được sự bình yên. Còn nén nữa cầu mong các con tôi và tất cả con gái, con trai của mọi gia đình không bao giờ phải chọn con đường của Mai.

Tuesday, March 18, 2008

Giáo Chỉ của Đức Đạt Lai Lạt Ma

Tuần lễ thứ ba, tháng 3 năm 2008, nhân kỷ niệm 49 năm ngày nhân dân Tây Tạng kháng cự lại chính quyền xâm lược Trung Quốc, chư tăng Tây Tạng bắt đầu biểu tình tại thủ đô Lhasa. Đến ngày 14/3, các cuộc biểu tình trở nên bạo động. Phim ảnh thu được cho thấy cả thường dân và tu sĩ cùng tham gia vào cuộc đốt phá các cơ sở làm ăn của người Hán. Nhiều cơ sở chính quyền (Trung Quốc áp đặt) cũng là mục tiêu bị đánh phá. Con số thương vong nhà cầm quyền Trung Quốc loan báo là: 13 người Hán "vô tội" bị giết và hơn 60 nhân viên của lực lượng an ninh bị thương.

Người phía Tây Tạng tố giác rằng ít nhất là 80 người Tây Tạng đã bị thảm sát bỡi quân đội Trung Quốc trong mấy ngày qua. Bên trong Tây Tạng, chính quyền ban hành luật giới nghiêm và truy lùng gắt gao những ai có liên hệ đến các vụ biểu tình. Bên ngoài Tây Tạng, cảnh biểu tình căng thẳng xảy ra tại các đại sứ quán Trung Quốc. Vấn đề đáng suy gẩm là người biểu tình tại các đại sứ quán bao gồm dân Tây Tạng lưu vong và nhiều người da trắng, da đen, da vàng khác!

Trước tình hình đó, Đức Đạt Lai Lạt Ma, lãnh tụ của chính quyền lưu vong Tây Tạng và cũng là vị hướng dẫn tinh thần tối cao của hơn 6 triệu dân Tây Tạng, đã phải thêm một lần nữa kêu gọi chính quyền Trung Quốc tôn trọng nền tự trị của Tây Tạng và đối xử với người dân Tây Tạng bình đẳng như người Hán. Với người dân Tây Tạng, giáo chỉ của Ngài là: Nếu các cuộc biểu tình tiếp tục xảy ra trong bạo động, tôi sẽ... từ chức!!!

Tham khảo: http://www.cnn.com/2008/WORLD/asiapcf/03/18/tibet.unrest/index.html#cnnSTCText

Friday, March 14, 2008

??? Nữa

Mẹ ơi! Sao mình biết được ai sẽ là chồng của mình? Mình tìm chồng người Việt ở đâu? Nếu mình không gặp chồng người Việt, mình có chồng người Mỹ trắng hay Mỹ đen, thì sẽ sinh con Mỹ trắng hay Mỹ đen?

...Mẹ không biết có nên trả lời và trả lời làm sao cho thích hợp, đành tạm dùng chiêu-chống-đỡ-cuối-cùng: "Mai mốt lớn tự nhiên con biết".

Wednesday, March 5, 2008

Có Vẻ Quá Đáng

Những tưởng chỉ mình tui là hay hành động theo cảm tính, ai nhè eBay cũng vậy!

Hàng bán trên eBay, tui tính giá chuyên chở là $40. eBay ngưng ngang quảng cáo của tui vì "thấy" $40 tiền chuyên chở là quá đáng. Tui gọi họ phàn nàn, gặp anh chàng có lập trường hết biết!!! Tui nói là ngay cả dùng cách eBay mấy ông mà tính thì cũng ra hơn $40 bạc tiền chuyên chở cho món hàng đó, sao eBay kêu $40 cước phí của tui là "quá đáng"? Vậy thì bao nhiêu mới hợp lý? Anh chàng eBay nói "Tôi không biết bao nhiêu là hợp lý, nhưng $40 thì tụi tui thấy nó có vẻ... quá đáng"!!!

Lập lại lý luận và câu hỏi vài lần, tui bỗng nghe tiếng vang của chính mình! Dại quá, phí thì giờ nói chuyện với một bức tường... kiên cố hết biết!!!

...Và đương nhiên, đây chỉ là chuyện trời ơi đất hỡi xảy ra hàng ngày của tui, chứ chẳng ăn nhập gì đến chuyện lớn là BHDTƯ bị VHĐ giải tán vì có vẻ "không khâm tuân các Giáo chỉ, Thông tư".