Thursday, March 27, 2008

gậy ông đập lưng ông

Cứ tưởng chuyến trở về VN năm 2005 của thiền sư Nhất Hạnh đã sẽ là một cơ hội cho Phật tử/người dân trong nước có dịp làm điều gì đó cho thế giới thấy rằng họ không có tự do dưới chính quyền cộng sản VN. Dịp đó và một dịp nữa vào năm 2007 đã lững lờ trôi qua như lục bình trên sông lớn. Mà, cái kiếp lục bình thì cứ để nước trôi, tới đâu hay tới đó!

Dân Tây Tạng hình như dám sống và dám chết hơn, ít nhất là trong thời điểm gần đây! Họ biểu tình, đốt phá chống lại sự cai trị của cộng sản Trung Quốc. Trung cộng trấn áp chỗ này, biểu tình chỗ khác lại bùng lên. Tại nơi bị trấn áp khốc liệt nhất, Lhasa, Trung cộng mở chiến dịch tuyên truyền. Sắp đặt xong xuôi, TC liền mời phóng viên nhà báo thế giới tới xem trật tự đã được tái lập trên Tây Tạng.

Đoàn phóng viên nhà báo đương nhiên là chỉ được đến những nơi TC cho phép. Ai ngờ, tại một ngôi chùa được chỉ định, nhiều nhà sư trẻ đã tố cáo rằng Tây Tạng không có tự do! Họ nói những diễn biến trên Tây Tạng trong tháng qua (3/2008) chẳng dính líu đến Đức Đạt Lai Lạt Ma - một điều mà Trung cộng cứ cường điệu cáo buộc. Có nhà sư nhắn với đoàn phóng viên nhà báo rằng họ biết sẽ bị bắt sau khi nói những lời trên, và họ sẵn sàng tiếp nhận chuyện đó.

Cái đòn "gậy ông đập lưng ông" này của dân Tây Tạng đã điểm ngay huyệt chết của Trung cộng!

...Lục bình phó mặc cho con nước, cuốn về đâu cũng cứ vậy mà sống qua ngày.
...Rừng thông đứng thẳng trên sườn núi, xanh hoài với tuyết mây.

No comments: