Thursday, August 23, 2007

Công Cha

Vậy là em đã bắt đầu năm thứ tư ở đại học. Em đã được đến bệnh viện thực tập. Hằng ngày em tới trường với tà áo dài trắng tinh khôi; nón lá đơn sơ thoáng che nụ cười e thẹn.

...Và ba em mỗi buổi sáng lại bắt đầu công việc của những con trâu, con bò... thời xưa! Từng bước từng bước, ba em kéo chiếc xe chất đầy vật liệu xây cất đi hằng chục cây số giao hàng cho chủ. Hè ở Huế oi bức nhưng ba em không ngại bằng những đoạn đường có người quen. Nhiều lần ba em phải kéo khăn phủ hết mặt mày để... che nắng! Và quãng đường, sao kéo hoài không ngắn!

Bàn tay ba em chai cộm. Công việc nặng nhọc, nhưng ba em vui vì mỗi ngày kiếm được vài chục ngàn lo cho vợ con. Những tháng mưa, không có người thuê, ba em ủ dột nhìn mưa nhiểu qua mái tôn. Làm thân trâu... cũng khó!

...Có khi nào em và các bạn của em tình cờ thấy ba em đang hì hục kéo xe chưa? Em có thương ba em đủ để thưa và giúp ba em đẩy xe không? Hay em làm lơ người che mặt đó và dững dưng tiếp tục cùng các bạn bàn chuyện phim Hàn Quốc chiếu tối hôm qua?

Monday, August 13, 2007

Chiếc Nhẫn

Chuyện kể rằng: Ngày xưa chú Út lấy vợ, cha mẹ cho chú thím mỗi người một chiếc nhẫn vàng tây một chỉ. Đó là tất cả gia tài của chú thím nên hai vợ chồng giữ gìn cẩn trọng lắm lắm. Thím lựa cọng chỉ may thật mảnh và chắc quấn quanh mỗi chiếc nhẫn. Thím làm vậy để vàng khỏi... hao!

Nhằm ngày chạp (giỗ họ) đông người, chú Út phụ làm heo. Thấy mỡ dính nhẫn, sợ khó rửa, chú bèn tháo nhẫn đặt trên xà nhà. Làm heo xong, chú nhìn lên thì nhẫn đã không cánh mà bay. Vợ chồng chú tiếc hùi hụi. Cha của chú nói chuột nhà này ham ăn; chắc tụi nó hửi được mùi mỡ dính trên nhẫn nên tha nhẫn đi. Nhờ bà con họ hàng an ủi, chú thím Út cũng bớt buồn.

Mấy hôm sau, một bữa chú Út nhìn lên xà nhà và thấy chiếc nhẫn nằm gần chỗ cũ.

Friday, August 10, 2007

Giờ Nghỉ


Nghe tôi nói là tôi có thể làm việc của công ty tại nhà riêng của mình và không cần phải có mặt tại văn phòng mỗi ngày, bạn tôi mừng giùm với chút hơi hướm ganh tỵ: "Mày sướng!"

Ở nhà cũng làm hơn tám tiếng một ngày đền nợ áo cơm. Sướng cái là khỏi lái xe, kẹt xe. Sướng cái là lâu lâu nghỉ xả hơi, ra khỏi phòng làm việc là được chơi với tụi nhỏ. Nghe mấy đứa nhỏ la hét đã đời, xoay lưng đóng cửa là trở về thế giới im lặng của phòng làm việc.

...Ủa! giờ nào là giờ nghỉ?

Bình Yên

Chiều xuống chậm. Nắng chiều rực rỡ in dấu trên những ngọn lá đong đưa trong gió nhẹ. Gió có mang mùi khét của xác người vừa chết cháy trong trận đụng độ tận Iraq sáng hôm qua?

Đời sống trôi nhẹ nhàng. Việc làm ổn định với đồng lương đủ mua nhà và sắm xe mới. Những người lính trẻ xa gia đình có còn dịp trở về chăng?

Ngồi bình yên. Tâm an. À, đây, kẻ sống bám vào nguồn khổ đau của chúng sanh.

Chiều tháng 8/2007