Chàng tráng sĩ tìm ra chân lý: Ăn hiếp đứa con dại của mình dễ hơn cự nhau với thằng cha hàng xóm to con lực lưỡng!
Đáng tức hơn là bọn cảnh sát, vừa có quyền, có thế, đông người... còn có súng nữa! Bọn hắn nhiều lúc lại chẳng thèm nghe phải quấy; cứ trái ý là bắt người ta, nhẹ thì nện cho một trận , nặng thì kết đại cho cái án gì đó rồi bỏ tù vài năm. Mà đời tráng sĩ thì được mấy cái vài năm?!
Đánh thằng con mình là nắm chắc phần thắng. Không thấy nó kháng cự. Nó có đau mà la hét thì xóm giềng cũng xem đó là chuyện thường; mình đang dạy dỗ con cái mà, chuyện nhà của mình mà! Chàng tráng sĩ được nước, thỉnh thoảng còn vừa đá vừa lớn tiếng đuổi nó ra khỏi nhà. Thằng con vừa khóc vừa chạy quanh nhà bếp, miệng mếu máo "dạ không".
Một ngày, lúc chàng tráng sĩ chuẩn bị ra tay dạy thằng con, bỗng chàng bị nó bẻ quặt hai tay ra sau lưng và chấn cổ xuống bàn ăn. Chậc! thì ra chàng đã bắt đầu già và thằng con đã là một thanh niên có sức. Thằng con lạnh lùng nói "no more", rồi rót một ly nước, ngồi xuống, vừa uống vừa nhìn ông già đang thở dốc.
Chậc! chân lý mới đó đã không dùng được nữa.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment