Ngày còn rất trẻ, tôi với bạn kể cho nhau nghe về những ước mơ. Tôi ba hoa mang "mộng lớn giúp đời". Bạn nói "chỉ đơn giản muốn sống một cuộc đời gia đình bình dị".
Thoắt cái mười lăm năm trôi qua. Bạn vẫn tiếp tục con đường phụng sự.
Còn tôi? Không gian như ngày càng nhỏ lại. Mạng lưới bạn bè, người quen giảm xuống đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay. Tôi không cảm thấy hối hận gì về chuyện đang sống một cuộc đời "bình dị" - và cũng chẳng lấy đó làm điều "hãnh diện".
Tôi biết trong tôi vẫn đang âm ỉ những ước mơ. Và tôi cũng biết: Những điều mình chưa biết... nhiều quá!!!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment