Tuesday, November 6, 2007

Nhớ

HuệĐăng khóc mếu máo. Tôi bồng con lên vỗ về hỏi căn nguyên. HĐ méc là bà nội cắt cái quần con thích nhất làm quần đùi rồi! Cái quần màu hồng bạc màu đó. Nó bị lủng hai lỗ ngang chỗ đầu gối, ba không nhớ sao?

Tôi dỗ dành "thôi nín đi, mai ba mẹ mua cho con cái khác... nhìn giống cái đó." Nhưng đó là cái quần con thích nhất. Hic hic. Con nhớ cái quần đó.

Tôi hỏi: "Vậy con có nhớ mấy cái răng con bị gãy tháng trước không?" HĐ trả lời khỏi cần suy nghĩ: "Dạ không."

Vậy đó. Đôi lúc cái người ta nhớ không hẳn phải thiệt gần, thiệt thân!

No comments: