Tình người nhiều khi tan nát đến mức như không thể cứu vãn. Tựa hồ con voi sa đầm lầy. Mọi cố gắng vượt thoát chỉ là vọng động; càng muốn rướn lên chừng nào thì càng chìm sâu chừng đó. Voi sa lầy mà nằm im là chết chắc! Vọng động thì chết càng nhanh hơn!!!
Nhưng tình người có thể hàn gắn được chăng bằng sự nhẫn nhục rốt ráo, bằng sự thực tập cảm thông và thương yêu? Những điều này phải chăng bắt đầu bằng sự im lặng, bằng sự thủ hộ sáu căn của mỗi người?
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment