Thằng bịnh phong, thấy lửa cứ lao vào. Đã cơn ngứa được một chút thì bị phỏng, lở loét đầy người. Đau đớn khổ sở triền miên. Ấy vậy mà dù vết phỏng cũ chưa lành, thấy lửa lại cứ u mê tiếp tục lao vào! Lâu lâu cái tâm ngưa ngứa thì nhớ lửa, đi tìm lửa.
Có ông thầy thuốc thương tình, rành rẽ chỉ bày thiệt hơn, khuyên nên tránh lửa. Thằng bịnh phong hiểu ra cớ sự không lao vào lửa nữa. Thuốc men một dạo bịnh phong thuyên giảm, nhưng cái bịnh tâm ngưa ngứa thì thỉnh thoảng lại lên cơn. Lại đi tìm lửa lao vào, lại lở loét. Vừa đau đớn, khổ sở, vừa hối hận. Vừa giận mình, vừa thương mình.
Một bữa ngồi thải uế trong nhà xí, chợt ngộ ra mình chẳng cần chứng minh rằng đủ bản lãnh "thấy lửa tâm không ngưa ngứa" hay "lao vào lửa bị lở loét mà không khổ"... làm khỉ khô gì!!! Đúng là vừa nhảm vừa ngu... còn tưởng đang làm gì đó ghê gớm lắm!
Từ đó thằng bịnh phong tiếp tục uống thuốc. Gặp lửa thì tránh. Tâm ngưa ngứa thì kiếm thầy xin thuốc chứ không tìm lửa.
Khỏe được vài hôm, nó sanh bụng nghi: có ngứa chỗ nào nữa không ta?!!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment